Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

Những bài thơ xưa (2)

Em đừng tưởng Chúa ở đâu thì thiên đường ở đó

Thế thì người đời cần gì xưng tụng ba vua

Đâu phải ai cũng biết cúi đầu chiêm bái

Một hài nhi nằm khóc giữa máng lừa.

Em đừng tưởng người tốt ở đâu thì công bình ở đó

Người tốt thường là kẻ yếu thế, bơ vơ

Cũng đừng tưởng công bình ở đâu thì mặt trời ở đó

Có lắm khi người ta tốt tình cờ.

Em đừng tưởng tình yêu ở đâu thì suốt đời ở đó

Tình yêu thường chạy nhảy lung tung

Nó dễ biến thành cánh diều băng em ạ

Mặc cho ta thâu cuộn chỉ điên khùng...

Bởi cuộc đời là vạn điều ảo tưởng

Vạn trông chờ người ta đặt lên nhau

Nên em hỡi xin em đừng thất vọng

Nếu ngày kia

chính em cũng đổi màu....

Những bài thơ xưa (1)

Quay đầu lại có nghĩa là phá hoại
Là đập dần những thứ khổ công xây

Quay đầu lại có nghĩa là ... trở lại
Không thèm đi cho đến cuối cùng

Quay đầu lại hẳn nhiên là rất dại
Quá nửa đường con toan tính lung tung

Nhưng không quay lại mới chính là thậm dại
Khi biết rõ mười mươi mình không thuộc về chỗ-cuối-cùng.

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010

Viết tiễn một đoạn đời

Rồi tụi mình sẽ mỗi người mỗi nẻo

Chuyện hôm qua thành chuyện cũ xa mù

Bạn viết lại những dòng thơ ảo não

Giữa mỗi dòng là một lối hoang vu

Nào ai biết những con đường Lỗ Tấn

Sẽ về đâu, sẽ dừng ở phương nào

Tuổi trẻ cứ giục tụi mình đi mãi

Như gió dời những hạt cát lao xao

Nào ai biết những chuyện tình chưa nói

Sẽ bắt đầu ở đâu, hay sẽ chết thế nào

Mỗi thương nhớ như một loài hoa độc

Nở ngọt ngào trên miệng vực âm u

Nào ai biết những đôi cánh sáp

Sẽ tan ra ở đâu, quăng ta xuống nơi nào

Mặt trời đó, biết hoài không hái được

Vẫn bay lên cho rã mộng ngông cuồng

Nào ai hay những mùa thu đã qua

Đã cất lá vào đâu

Hay nơi những mùa hạ cũ đã cất bầy phượng đỏ

Từ giờ chúng mình không còn đếm mùa màng

bằng thu khai trường hay hạ chia xa

(Qua hai mươi, người ta bắt đầu đếm ngày tháng bằng tiền lương và tiền thuế nước nhà)

Nào ai hay câu chuyện tình mà đến bây giờ nghĩ lại vẫn thấy còn đau nhói

Rồi thời gian sẽ ném vào đâu

Và hình bóng người mà ta nghĩ sẽ trọn đời thương nhớ

Lão đời đã đốt đi hay cất vào hang sâu rồi quăng chiếc chìa khóa nhỏ xuống lòng hồ?

Nào ai biết lòng yêu thành thật

Đã rơi rớt chỗ nào trên năm tháng mình đi

Sao ngoái trông chỉ thấy cỏ xanh rì?

Tôi sợ quá, những đoạn đời thay đổi.

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Chị tui làm cô dâu

Chị tui là con của bác tui, thuộc loại khá thân với tui. Hồi nhỏ thấy bả ngộ ngộ, ai dè lớn lên làm cô dâu cũng đẹp dữ.
Mà tấm hình này post muộn rồi. Hôm nay bả mới báo với mình tin nóng: là cháu trai! hehehe


Nhìn lại 4 năm đại học

Năm nhứt:
- Làm biếng. Thi 5 môn rớt hết 4 (mô phật)
- Hoạt động xã hội kịch liệt thông qua blog (gồm cả hoạt động tích cực và tiêu cực)
- Không có bạn cùng lớp, trừ bạn Búp Bê Bị Hư hay nhờ photo vở. Vào lớp lúc nào cũng ngồi cuối, vừa vẽ nhảm nhí vừa nói chuyện với bạn bên cạnh. Sau đó thì quên ngay bạn bên cạnh tên gì.
- 30/4 trốn ra Bắc chơi với ku Pi. Mẹ chửi thôi rồi.
- Hè năm nhứt đi học quân sự, bắt đầu chơi với các bạn khác.
- Sống hầu như nhờ nhuận bút.

Năm hai:
- Lại trốn mẹ đi 1 tour Hà Giang - Bắc Kạn - Cao Bằng.
- Học hành ngoan hơn. Nhưng vẫn trốn học rất đều.
- In quyển Ngôi Nhà Mặt Trời.
- Vẫn sống bằng nhuận bút.

Năm ba:
- Viết xong Đường Còn Dài Còn Dài.
- Đi làm rất chăm chỉ ở HTV3 và một vài chỗ khác, nhưng đều không làm lâu.
- Đi thực tế ở Bến tre - chơi thân với nhóm Bát Đại Gia.
- Đi Cambodia.

Năm tư:
- Vào Yahoo làm.
- Viết xong quyển sách "...kiểm duyệt đoạn này...."
- Đi Sing.
- Sắp đi Mongolia - China

Càng về sau càng quên cha nó mất rồi. Chỉ nhớ được cái gì rất chính thôi. Trí nhớ của mình thật là thất bát. Haizoo.

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu?
Cứ giấu mãi điều gì sau mắt thẳm
Mặc cho tôi với cuộc tình mê đắm
Thề non cao rồi lại đến sông dài

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
Những chuyện cũ cũng không còn muốn nhắc
Quá khứ em là những chiều yên lặng
Tôi ngồi nghe tiếng rạn tim mình

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
Sợ hứa điều gì rồi sau này quên mất?
Sợ không thành, rồi lòng em dằn vặt
Sợ hẹn thề như sóng sợ xa khơi?

Nên tôi ngồi đong đếm lại tôi
Liệu có phải mình đầu môi chót lưỡi?
Rồi có thể ngày mai mùa thay màu nắng mới
Tôi nói gì với tình cũ trùng khơi?

Đời sẽ nhìn tôi như một tên phản phúc
Không biết yêu thương những thứ đã nuôi mình
(Tình yêu ấy đã gọi tôi thức dậy
Bay lên trời cùng với niềm tin)

Tôi sẽ phải đi lang thang cuối đất cùng trời
Như gã Do Thái bị chúa Trời xử phạt
Và kí ức sẽ chém tôi nhiều nhát
Những lời yêu sẽ đóng băng trên môi
.
Những viễn cảnh kinh hoàng nào có thể cản ngăn tôi
Nói lời yêu em
Như mãi là đầu-tiên-và-duy-nhất?
Em mệt rồi, thôi để mình tôi
Tôi sẽ yêu em gấp đôi, ba hay bốn lần đáng-ra-tôi-phải
Quá khứ nào cũng thành chuyện thiêng liêng
Em cứ giữ những điều em cần lại…

From the note on my Facebook

Lâu rồi quên cách làm thơ
Và đôi khi phải giả vờ bao dung
Tiếng yêu chỉ nói nửa chừng
Nghe lời cay độc, dửng dưng chả buồn

Repost: Lifestyle Magazine's interview


Lifestyle Magazine - Writer Nguyen Thien Ngan FINISHING A SHORT STORY ALMOST EXHAUSTS MY ENERGY


She wished to be a painter when she was a little girl, but she was driven to literature by chance. At the age of 17, Thien Ngan came first in the short stories writing contest ‘Teens’ Faces’ hosted by Muc Tim Magazine in 2005, and her stories have been posted regularly on Ao Trang, Tuoi Tre, Thanh Nien, Sinh Vien VN, etc from then on. What is waiting ahead for her is ‘a long way to go’.

Hi, young writer. What would you say in two minutes about yourself?
Two minutes might be too much. My full name is Nguyen Thien Ngan. I will be 21 years old this October. I am now a senior at the faculty of Literature and Languages. I have already had four collections of short stories and one of long stories published. I write stories in computers and compose verses on paper. And I wish I could swim.

It is heard that ‘A long way to go’ is about to be republished. You must get some positive signs from the young readers?
Well, actually it has been republished already. I’m also alert to the readers’ feedbacks. Everything left on my blog and every email does count for me. I’m delighted that my readers can find something special in my works.

You once said you are pleased with the collection the most among your works. Is the main character the personification of you yourself? This guy is completely taken by adventures and writing, also romantic and somewhat impulsive, just like you? (Grinning)
‘A long way to go’ is really special to me as it is the first time ever I have composed a long story. Almost every N’s experience is the one that I’ve undergone myself, like the way he takes, the town he lives in, the people he meets. N is just part of my twenties.

I read ‘Symphony No.9’, ‘The other side of mountain’, or ‘The clear umbrella’ when I was a student. Your writing style sounds soft and innocent, but pretty profound, which gives the readers some peace of mind. Are you under the influence of any idol author?
I enjoy reading works by different authors, but none of them has become my idol. In literary works or any other kinds of art, I don’t believe the existence of the primitive things. ‘There is nothing new in the sun’, as my teacher always reminds. People have existed on earth for millions of years and have loved for thousands of times. And there are countless writers in the world. How brave you would be if you claimed your tales and styles to be unique. What you believe to be particularly novel may already exist somewhere else in the globe. So to establish your distinctive style among common composing materials is the thing a writer should do. I have been taking and will take that road.

How was your first work born?
It was the summer when I was 15 and about to start grade 10. One free evening, I decided to try composing a short story, which was then given to some peers and adults for their opinions. They all tentatively commented that my tone was ok, but the plot was slightly illogical. I was offended then, but I find it really illogical when I read it later.

You must have harbored the dream of being a writer during your childhood?
Actually I wished for different things when I was younger. To be a writer is one of them. To be honest, my biggest dream was to be a painter.

Lots of writers and poets are inspired by journeys to far-flung corners. How about you?
Journeys can always help us all, not only writers, escape the tedious routines of daily life and be as free as the air. Not only the stuffs discovered on my way trigger fresh ideas on my minds, but I see familiar things by sharp sight and open soul. This fills me with abundant inspiration for life and writing.

Your short stories’ characters are all ‘introverts with personality’ as writer Nguyen Dong Thuc once gave comments. That’s why I sometimes note that you look older than you are. What do you think?
Well, I don’t think the youth never lead an introvert and profound life with some personality. (Grinning)

Besides composing short stories, you also have the bulk of poems. Stories and verse, which do you prefer?
While I am almost exhausted by a short story, I free myself of anxiety by a poem. To me, writing a story is a real business whereas composing poems seems a joy. My preference for either of them depends on when I write it.

Almost 21 years of age, you have up to 5 titles of your own and work as a co-author of several different collections. Should you fall asleep amid success?
What you just listed are merely ‘results’, not ‘success’, of my work. So I’m not going to fall asleep there.
The last question, can you tell a little about your intentions for the near future?
I’m going to get started with a new work, planning and saving up for a long journey after my university graduation. I have dreamt of Mongolia for ages.

Box:
Nguyen Thien Ngan’s published works:
• A long way to go (Youth Publishing House)
• The sun house (Women’s Publishing House)
• A couple of rattan bracelets (Saigon Culture Publishing House)
• Two chained bikes (Kim Dong Publishing House)
• Raining streets (Kim Dong Publishing House)

Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

Cà phê - mưa

Hôm nay, tôi trở lại là tôi nhàn rõi của năm tháng trước, lang thang hết quán cà phê này đến quán cà phê khác, viết linh tinh, đọc linh tinh, thấy lòng khoan khoái nhẹ nhàng.
Buổi trưa ngồi bên ô kính rộng ở Highland thư viện, trời đổ mưa to. Cây phượng sũng nước, giàn cát đằng sũng nước. Mùi cà phê bốc lên thơm ngát, trời bên ngoài xám buồn đầy hơi nước, bên trong đèn vàng ấm, tiếng nhạc âm trầm, tiếng người rầm rì.
Tôi viết vài dòng vào sổ tay, rồi vài dòng trên máy, bấm luôn cả vài dòng note trên điện thoại, thấy quý trọng ngày hôm nay và muốn lưu giữ nó nơi nơi.
Làm sao có thể lưu lại được cả mùi hương này, cơn mưa này, tiếng nhạc chill-out này của mùa hè năm tôi hăm hai tuổi, khi ngay cả nỗi cô đơn cũng ngọt dịu như một cuộc tương phùng?

Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2010

Hà Nội sáng mưa

Từ quán cà phê ngõ Bảo Khánh

Từ gác bún thang Hàng Hành

Cà phê Bảo Khánh


Sớm nay dậy ăn sáng xong, bước ra thấy phố ướt át. Vừa mưa xong. Tôi lách tránh những vỉa hè nước đọng, đi trong bầu không mát rượi hiếm thấy ở Hà Nội mùa này.
Ra Hàng quạt khắc dấu tặng người thương.
Lạng qua ngõ Hàng Hành ăn bún thang, dấn lên Bảo Khánh uống cà phê, đọc sách.
Cuối cùng là bò lê bò toài trong tiệm đĩa, lựa nhạc kịch, phim classic, còn bò lên cả tầng đĩa than để nhìn ngắm cho đã con mắt.
Công nhận ra Hà Nội mua phin và sách thiệt là đã. Nói ở SG ko có là không đúng, nhưng ra đây tình cờ gặp rất nhiều "cơ duyên". Ví dụ hôm qua mua được cuốn Dylan Thomas toàn tập đẹp như mơ giá 100k. Hay hôm nay thấy đĩa My Blueberry Night hàng chất lượng cao, oánh liền 3 đĩa. Rồi đĩa Hải Trình Kon-Tike, tìm mòn mắt ko gặp, mua hẳn 2 đĩa. Nói chung mình bịnh rồi. Cái gì mình thích, một lần mình sẽ sắm rất nhiều cái. Để sau này lỡ có gặp tri kỉ thì ...tặng.