Hiển thị các bài đăng có nhãn poems. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn poems. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 27 tháng 9, 2010

Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồn

Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồn
Thì còn ai thèm đi đến cuối
Mà những đoạn đường dang dở những cuộc tình nham nhở
Cũng đâu có gì vui hơn.

Thà cứ đâm đầu leo lên yêu như mưa dữ sóng cuồng
Nếu chia tay rồi mới nhớ ra mình quên chưa hôn
Thì đừng ngại ngần quay xe lại
Nếu ngủ rồi mới nhớ ra mình quên chưa chúc ngủ ngon bằng câu nào êm ái
Thì phải tìm gặp người ta trong mơ và lặp lại trăm lần
Nếu có lúc ngồi bên nhau mà quên nắm tay lén lút dưới gầm bàn
Thì khi ra bãi giữ xe, phải nắm bù trước khi lục túi tìm thẻ xe, chìa khóa
Tóm lại là đừng bao giờ, đừng bao giờ để lỡ
Nhận và cho những ngọt lịm, xôn xao
Tóm lại là cuộc đời này ngoài chuyện yêu đương thì còn quái gì vui đâu
Sao còn tiếc còn sợ còn nghi ngại và còn bỏ lỡ

(Tôi gớm những kẻ ăn bánh mì nửa ổ,
Thuốc hút nửa chừng và yêu cầm cự cho hết tháng đoạn ngày thôi)

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

Những bài thơ xưa (4)

Có khi em bảo rằng buồn
Tôi bèn chỉ đám chuồn chuồn thấp cao
Trời còn có lúc chiêm bao
Khi mưa khi nắng, lúc vào lúc ra
Cũng bâng khuâng chuyện người ta
Cũng "buồn nhân thế" huống là em tôi

Có khi em bảo rằng thôi
Tình ta chỉ thế này thôi ấy à
Tôi bèn chỉ vạt nắng tà
Nắng còn phai nữa là ta với mình...

Những lời tôi nói linh tinh
Mà em khờ dại chẳng nhìn ra tôi

Em buồn lo chuyện xa xôi
Mà không hề thấy tôi ngồi bên em!

Những bài thơ xưa (3)

Ờ thì mấy kiếp huyên thuyên

Chừa ra một kiếp tập thiền tĩnh tâm

Ờ thì mấy kiếp tang bồng

Chừa ra một kiếp tắm sông quê mình

Ờ thì mấy kiếp linh tinh

Chừa ra một kiếp một mình mình yêu....

Những bài thơ xưa (2)

Em đừng tưởng Chúa ở đâu thì thiên đường ở đó

Thế thì người đời cần gì xưng tụng ba vua

Đâu phải ai cũng biết cúi đầu chiêm bái

Một hài nhi nằm khóc giữa máng lừa.

Em đừng tưởng người tốt ở đâu thì công bình ở đó

Người tốt thường là kẻ yếu thế, bơ vơ

Cũng đừng tưởng công bình ở đâu thì mặt trời ở đó

Có lắm khi người ta tốt tình cờ.

Em đừng tưởng tình yêu ở đâu thì suốt đời ở đó

Tình yêu thường chạy nhảy lung tung

Nó dễ biến thành cánh diều băng em ạ

Mặc cho ta thâu cuộn chỉ điên khùng...

Bởi cuộc đời là vạn điều ảo tưởng

Vạn trông chờ người ta đặt lên nhau

Nên em hỡi xin em đừng thất vọng

Nếu ngày kia

chính em cũng đổi màu....

Những bài thơ xưa (1)

Quay đầu lại có nghĩa là phá hoại
Là đập dần những thứ khổ công xây

Quay đầu lại có nghĩa là ... trở lại
Không thèm đi cho đến cuối cùng

Quay đầu lại hẳn nhiên là rất dại
Quá nửa đường con toan tính lung tung

Nhưng không quay lại mới chính là thậm dại
Khi biết rõ mười mươi mình không thuộc về chỗ-cuối-cùng.

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010

Viết tiễn một đoạn đời

Rồi tụi mình sẽ mỗi người mỗi nẻo

Chuyện hôm qua thành chuyện cũ xa mù

Bạn viết lại những dòng thơ ảo não

Giữa mỗi dòng là một lối hoang vu

Nào ai biết những con đường Lỗ Tấn

Sẽ về đâu, sẽ dừng ở phương nào

Tuổi trẻ cứ giục tụi mình đi mãi

Như gió dời những hạt cát lao xao

Nào ai biết những chuyện tình chưa nói

Sẽ bắt đầu ở đâu, hay sẽ chết thế nào

Mỗi thương nhớ như một loài hoa độc

Nở ngọt ngào trên miệng vực âm u

Nào ai biết những đôi cánh sáp

Sẽ tan ra ở đâu, quăng ta xuống nơi nào

Mặt trời đó, biết hoài không hái được

Vẫn bay lên cho rã mộng ngông cuồng

Nào ai hay những mùa thu đã qua

Đã cất lá vào đâu

Hay nơi những mùa hạ cũ đã cất bầy phượng đỏ

Từ giờ chúng mình không còn đếm mùa màng

bằng thu khai trường hay hạ chia xa

(Qua hai mươi, người ta bắt đầu đếm ngày tháng bằng tiền lương và tiền thuế nước nhà)

Nào ai hay câu chuyện tình mà đến bây giờ nghĩ lại vẫn thấy còn đau nhói

Rồi thời gian sẽ ném vào đâu

Và hình bóng người mà ta nghĩ sẽ trọn đời thương nhớ

Lão đời đã đốt đi hay cất vào hang sâu rồi quăng chiếc chìa khóa nhỏ xuống lòng hồ?

Nào ai biết lòng yêu thành thật

Đã rơi rớt chỗ nào trên năm tháng mình đi

Sao ngoái trông chỉ thấy cỏ xanh rì?

Tôi sợ quá, những đoạn đời thay đổi.

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu?
Cứ giấu mãi điều gì sau mắt thẳm
Mặc cho tôi với cuộc tình mê đắm
Thề non cao rồi lại đến sông dài

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
Những chuyện cũ cũng không còn muốn nhắc
Quá khứ em là những chiều yên lặng
Tôi ngồi nghe tiếng rạn tim mình

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
Sợ hứa điều gì rồi sau này quên mất?
Sợ không thành, rồi lòng em dằn vặt
Sợ hẹn thề như sóng sợ xa khơi?

Nên tôi ngồi đong đếm lại tôi
Liệu có phải mình đầu môi chót lưỡi?
Rồi có thể ngày mai mùa thay màu nắng mới
Tôi nói gì với tình cũ trùng khơi?

Đời sẽ nhìn tôi như một tên phản phúc
Không biết yêu thương những thứ đã nuôi mình
(Tình yêu ấy đã gọi tôi thức dậy
Bay lên trời cùng với niềm tin)

Tôi sẽ phải đi lang thang cuối đất cùng trời
Như gã Do Thái bị chúa Trời xử phạt
Và kí ức sẽ chém tôi nhiều nhát
Những lời yêu sẽ đóng băng trên môi
.
Những viễn cảnh kinh hoàng nào có thể cản ngăn tôi
Nói lời yêu em
Như mãi là đầu-tiên-và-duy-nhất?
Em mệt rồi, thôi để mình tôi
Tôi sẽ yêu em gấp đôi, ba hay bốn lần đáng-ra-tôi-phải
Quá khứ nào cũng thành chuyện thiêng liêng
Em cứ giữ những điều em cần lại…

From the note on my Facebook

Lâu rồi quên cách làm thơ
Và đôi khi phải giả vờ bao dung
Tiếng yêu chỉ nói nửa chừng
Nghe lời cay độc, dửng dưng chả buồn

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

Công tác Hà Nội

Ước gì mình có thời gian
Để ra ngoài ấy lang thang một mình
Để quên hết những chuyện tình
Để quên rằng chỉ một mình mình đau
Để lại nhìn thấy bắt đầu...

Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

Giấc mơ đại dương

Tôi mở tấm bản đồ cũ kỹ giữ từ ngày còn răng sún
Chỉ cho em hải trình mà chuyến tàu trong mơ của tôi sẽ đi qua…

Em đừng nhìn tôi lạ lùng như thế
Khi tôi kể cho em nghe về ngày cũ tuổi mình
Ai cũng có những ngày thơ bé
Giấc mơ nào xanh như lá non tơ
Tôi ước sẽ đi một vòng thế giới
Trên chiếc thuyền con, và chỉ có một mình
Tôi mơ về những đêm chỉ có mình tôi và biển
Với bầu trời tinh tú lung linh.

Tôi lớn lên không đi hết con đường
Trở thành một kẻ - bình - thường chán ngắt
Hải trình xưa như giấc mơ trầm mặc
Tôi đã xếp vào ngăn ký ức lặng câm.

Nhưng từ em, những giấc mộng âm thầm
Cứ thi nhau tìm về em ạ.
Tôi lại bắt đầu mơ về biển cả
Mơ về hải trình mà chiếc thuyền trong mơ sẽ đi qua
Nhưng duy chỉ có một điều khác trước
Là tôi cần một người để chia sẻ đường xa.

Em sẽ đi đến cuối cùng tôi chứ?
Tháng ngày qua như biển sóng dập dềnh
Em sẽ đi đến cuối cùng tôi chứ?
Đón mặt trời trên biển sớm mai lên.

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010

Mắc mưa buổi chiều

Buổi chiều đầu độc tôi bằng nỗi buồn của em

Cơn mưa nặng nhọc rớt xuống thành phố tưởng đã chết sau mấy mùa khô héo

Rồi em ạ khi tôi băng mình dưới làn mưa rơi

Bàn tay chẳng thèm che đầu

Như ta yêu nhau lần đầu dưới ánh ban mai không chút gì ngượng nghịu

Chiếc sơ mi ẩm ướt ủ cơn đau.

Giá có thể vỡ tan hàng ngàn mảnh như những cụm mây đen

Mưa một trận đã đời rồi thôi, rồi quên, rồi không nỗi buồn nào còn nghĩa lý

Em ở đâu giữa buổi chiều mộng mị

Sao không rải mưa cho tôi thấy lối đi tìm?

Buổi chiều đầu độc tôi bằng sự lãng quên

Chiều mưa nay sao tôi nhớ những người đã đi qua cuộc đời mình

và rồi không ở lại

Tôi đã yêu với rất nhiều si mê, trong rất nhiều hoang dại

Rốt cuộc rồi có giữ được gì đâu

Em cũng thế thôi phải không em?

Chúng ta đang nhớ nhau bằng nỗi nhớ của sự bắt đầu

Tôi sợ rồi sẽ lại có ngày như hôm nay

gương mặt em chỉ còn hiện trong trí nhớ như một người đã cũ

Em là người tôi ngàn lần muốn giữ

Và yêu thương nhiều đến phát đau.


Loại xác tín như thế chỉ đến trong đời này một lần duy nhất

Sao hai đứa mình không yêu hồn nhiên như cơn mưa chiều nay về đất?

Em còn bận lòng chi đến chuyện mai sau...


Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

Rồi tôi sẽ lại ôm em trên cánh đồng

Rồi tôi sẽ lại ôm em trên cánh đồng

Giữa hương cỏ mới còn nồng nàn quanh quất

Chúng mình sẽ thành cặp bù nhìn ngơ ngác nhất

Giữa chiều mùa tao tác chim di.

Rồi tôi sẽ lại ôm em trong tay

Mà như không thể giữ gì

Những xiết ghì muốn vỡ tung bầu ngực

Chỉ làm cho lòng mình thêm trống trải nhiều hơn

Em chẳng ở đâu trong thế giới trong mơ

Tôi xây mãi từ tuổi mình vụng dại

Con sẻ nhỏ đậu nhìn tôi ái ngại

Giấc mơ này quá rộng với mình tôi

Rồi tôi sẽ vẫn mang em theo tôi

Đi đến những miền mơ

Nơi người ta sẽ yêu nhau – dù sao đi nữa

Tôi nắm tay em và bảo rằng đừng sợ

Thế giới này có bất trắc gì đâu

Khi rốt cuộc người ta biết yêu nhau

Biết đặt tháng ngày hiện tại lên trên nỗi lo bất trắc…

Em ạ, bây giờ là mùa hạ

Chúng ta đang sống những phút giây không thể quay về.

Tôi không biết ngày mai là mây đen hay một ngày nắng mật

Chỉ biết yêu em lúc này

Chỉ biết rằng khi bàn tay còn nắm bàn tay

Thì em đừng khóc vì những dự cảm xuẩn ngốc

có thể mang đi cả những khắc thời đẹp nhất

Thời hồng hoang, người ta đã từng sống trong địa đàng hạ giới

Nhưng chao ôi, họ có biết được đâu?

Hãy ôm tôi đi và nhấm nháp vị ngọt của bắt đầu

Dẫu biết có ngày chúng mình sẽ không đi đến cuối

Nhưng bây giờ em đây trong vòng tay, mắt nhìn tôi vời vợi.

Tôi tiếc gì mai sau?

Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010

"Khi thanh âm cũng bất lực như lời"

Tôi không còn muốn nghe những bài hát quen
Hay thậm chí viết những dòng sáo rỗng
Những ý nghĩ chênh chao như mặt sóng
Những muộn phiền như chất độc về tim

Tôi làm sao để quên
Những ký ức sắc nét như được chạm bằng mũi dao mảnh
lên ngày tháng cũ
Kỷ niệm như mụ già đa sự
Cứ léo nhéo bên tai tôi bất kể phút nào
Bài hát này, chiếc áo này, đôi tay này
Chiều mưa này, căn phòng này
Bầu trời này
Mặt đất này
Nơi đâu cũng in bóng người
Nơi đâu cũng in dáng mặt trời chiếu lung linh lên muôn ngàn tia nước
Ảo tượng cầu vồng của tôi...

Bão táp ư? Số phận ư? tôi chấp cả
Tôi có thể trở thành một đại quân tử
Hay một kẻ đớn hèn mạt hạng
Chỉ vì yêu.
Nhưng tôi biết bi kịch của mình: là gió chỉ thổi một chiều...

Và tôi biết bi kịch của những tình yêu
Là người ta không đủ yêu nhau để cùng đi đến cuối

Giờ tôi muốn nằm yên trên núi
Mơ về đêm sương...




Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

Vùng trời riêng CỦA TÔI

(tặng người đã cùng tôi qua hết những vùng hồ
và nẻo phố sương mù giăng ngày ấy)

ta trở về thành phố của riêng ta
nắng chói gắt như mùa hè vẫn thế
ta trốn mình trong căn phòng đóng tất cả các cửa
kéo tất cả các rèm
vẫn không thôi mộng mị về những ngày trôi-tựa-giấc-mơ

những buổi đêm đèn chong như thể đợi chờ
đợi ai chứ, ta cũng không rõ nữa
những chương sách viết còn dang dở
con trỏ chuột nháy buồn rầu trên mặt giấy phau phau

trên mặt bàn, bình hoa đủ màu
không héo tàn dẫu qua rất nhiều ngày buồn hơn chó cắn
chiếc ti vi lỏng cáp chiếu những thước phim im lặng
bộ loa mi ni rè rè phát bài ca rượu bồ công anh
cuốn sách yêu thích nằm yên như cơn mộng bất thành
ta đã đọc bao nhiêu lần, cớ sao cũng không thể nào xua đi cơn đau cũ?

em biết chứ hoa kim châm có thôi vàng khung trời tư lự
ta cũng chẳng thể nào thôi thương nhớ đâu em.
những bong bóng xà phòng chốc lạ chốc quen
trời nổi gió cho những tinh cầu cô đơn bay đi rồi vụn vỡ
em có giữ giùm ta những ảo tượng cầu vồng?

khi chiếc xe máy bò qua những đường đèo
ta chỉ còn thấy giấc mơ trải theo con đường xám mãi đi về trước mặt
ta không cần biết những bối rối, vô vọng, khó khăn, khúc mắc
chỉ biết yêu nụ hoa mua tím biếc bên đường
và những gốc thông nham nhở còn rỉ nhựa
hay hoa ngũ sắc rập rờn bên vệ cỏ nồng hương...

em đã nghĩ gì khi mình lướt cùng nhau trong đêm sương
bàn tay cóng mà trái tim hối hả
em có run không khi ôm người xa lạ
và nhận ra hơi ấm này mình đã dần quen
em có run không khi trong bóng sương lên
những người cũ trở về đau đáu quá
những người mình yêu không giữ được mình
những người yêu mình mà mình không giữ được
em có còn tiếc những ngày xa?

ta đã đau cùng em và những bóng hình qua
ta đã lau giọt nước mắt chưa phải rơi lần cuối
em cứ đau và ta còn mãi đợi...

khi mai lên, bao chuyện cũ qua rồi.

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Chúng mình đều có những niềm riêng

Bạn buồn, rủ mình đi ra quán
Chiều mưa lất phất dọc bờ kè
Chán nỗi rượu bia mình dị ứng
Bạn ngồi độc ẩm, có người nghe

Bạn kể mình nghe chuyện tình yêu
Mình nghe cũng chẳng hiểu bao nhiêu
Chỉ biết đại khái rằng: tan vỡ
Và nay bạn vẫn nhớ thương nhiều

Bạn uống tràn ly rồi bạn say
Bạn khóc, bạn cười như dại ngây
Mình lau nước mắt trên mặt bạn
Thương quá là thương những lúc này

Mình ước gì mình cũng biết say
Cũng khóc cười như thể dại ngây
Nghe bạn, mình bỗng đau chuyện cũ
Đau suốt từ xưa, đau đến nay

Bạn dựa vai mình, ngẩn nhìn mưa
Con kênh đen đục chảy lờ đờ
Nước mắt bạn khô, vai mình ướt
Mình tỉnh mà say, say bất ngờ.