Khi tình yêu đã vào hè
Nỗi nhớ rịn ra như mồ hôi bám trên thành ly cà phê quán lạ
Nắng đổ xuống, tháng ngày oi bức quá!
Chẳng bao giờ anh hiểu được em
Ánh mắt mùa hè - bóng cánh diều đâu đó
Ngay cả khi ngồi bên nhau
Anh vẫn lạc em trong ý nghĩ buồn rầu
Mùa hè ngày xưa chấp chới cánh nâu
Loi lẻ quá cánh hoa dầu rụng xuống
Những cuộc tình trôi qua
Ngỡ như là đau đớn
Giờ ngủ sâu trong thớ gỗ im lìm.
Anh nâng niu những buổi chiều
Mình ngồi bên cửa sổ đọc cho nhau nghe
Bài thơ cô đơn viển vông ngày tuổi trẻ
Cùng nhặt lại bao nhiêu mảnh vỡ
Của những ước mơ quên lãng tự thưở nào
Anh sẽ gom chúng cất vào
Chiếc hộp diệu kì gắn ổ khóa đồng của xứ sở thần tiên
Lấy chìa khóa xâu sợi chỉ mềm
Đeo vào cổ tay em
Cô bé tóc maika thơ thẩn chơi trong cánh gà rạp hát
Ngay cả khi cánh mây ngày em hai mươi đã trở thành cũ nát
Anh vẫn ngước lên, say đắm ngỡ ngàng
Em biết không những buổi chiều hoang mang
Anh níu lấy bất cứ điều gì về em
Cuốn sách, bài thơ hay đôi kính bỏ quên
Để thoát ra
Những ước mơ xưa trở về bỏng rát
Chúng bao giờ cũng mang thứ ánh sáng mụ mị của những vì sao
Lung linh thế
Làm thế nào chạm tới?
Anh viết cho em bài thơ tình mùa hè
Trong giấc mơ về tiếng ve tuổi hai mươi không cách gì giữ được
Những buổi chiều lặng lẽ khóc trong vòng tay nhau
Anh cầu mong sau cơn ủy mị cô đơn
Ta mở mắt
Thấy mùa hè thực tại vẫn dịu dàng quá đỗi.
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 22 tháng 1, 2009
NHỮNG ĐIỀU CÒN LẠI TRÊN SÂN GA CŨ
Lão già mù không còn ngồi thổi harmonica trên sân ga cũ
Góc cột điện bỗng nhiên trống vắng đến tê người
Giờ cũng đã chẳng còn người đưa đón.
Vết chân nào bặt dấu phía mùa thu
Chẳng còn điều gì trên sân ga cũ
Ngoài những đổi thay xa lạ đến rùng mình
Đồng xu nhỏ ấp trong bàn tay nhỏ
Biết lăn về nơi đâu?
Tiếng harmonica dại khờ đã bay theo lũ bồ công anh ấy
Dẫu biết mình rồi chẳng có mùa sau…
Một chiều mùa đông trên sân ga cũ
Cố giữ nước mắt không rơi chạm nhành hoa trắng muốt
Người xưa làm sao về được?
Khi em đã buông tay
Mà quên gửi theo một chiếc vé khứ hồi…
Lão già mù ngà say
Chân xiên quàng và đôi mắt đỏ hoe
Lang thang đi tìm chiếc kèn đánh mất.
Chiếc kèn nằm trong cỏ dại
Lặng câm
Nhưng lòng nó vẫn thì thào tấu khúc.
Góc cột điện bỗng nhiên trống vắng đến tê người
Giờ cũng đã chẳng còn người đưa đón.
Vết chân nào bặt dấu phía mùa thu
Chẳng còn điều gì trên sân ga cũ
Ngoài những đổi thay xa lạ đến rùng mình
Đồng xu nhỏ ấp trong bàn tay nhỏ
Biết lăn về nơi đâu?
Tiếng harmonica dại khờ đã bay theo lũ bồ công anh ấy
Dẫu biết mình rồi chẳng có mùa sau…
Một chiều mùa đông trên sân ga cũ
Cố giữ nước mắt không rơi chạm nhành hoa trắng muốt
Người xưa làm sao về được?
Khi em đã buông tay
Mà quên gửi theo một chiếc vé khứ hồi…
Lão già mù ngà say
Chân xiên quàng và đôi mắt đỏ hoe
Lang thang đi tìm chiếc kèn đánh mất.
Chiếc kèn nằm trong cỏ dại
Lặng câm
Nhưng lòng nó vẫn thì thào tấu khúc.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)